KẺ SI TÌNH

GỬI THẦY WILLIAM SHAKESPEARE VÀ LORD BYRON

Mặc dù con biết rằng lá thư này sẽ không bao giờ đến được tay của hai thầy, nhưng con muốn viết ra vài dòng để tỏ lòng cảm ơn và kính phục. Một khoảng thời gian dài nhưng tưởng chừng là như phút chốc: 10 năm ròng rã!

Kể từ cái ngày đầu tiên con bước chân vào ngưỡng cửa của nghệ thuật thì con biết rằng ai là người con nên học, và không ngại khó khăn con đã tìm đến được với hai đỉnh cao nghệ thuật của nhân loại là hai thầy

Con thật sự không biết nên diễn tả như thế nào về vấn đề nghệ thuật, nhưng thông qua tài sản mà hai thầy đã để lại thì con biết rằng nghệ thuật nó là một thứ gì đó có sức mạnh phi thường. Nó có thể khiến trái tim của những con người chai sạn nhất phải rỉ máu, những giọt nước mắt của những con người vô cảm nhất phải tuôn rơi

Con đã khóc… khóc rất nhiều vào một cái ngày mà con cũng không nhớ rõ, nhưng vào cái ngày đó trái tim của con đã thực sự hồi sinh, con đã biết rung động, đã biết thổn thức, đã biết nhớ nhung… và cuối cùng con đã biết đến một thứ: biết yêu!

Con cũng không thể diễn tả được tình yêu nó là như thế nào, nhưng con đã biết một điều rằng cuộc đời con sinh ra chỉ để làm một nhiệm vụ duy nhất: yêu một người nào đó

Kể từ ngày con bước chân vào Thánh Đường Nghệ Thuật thì cuộc đời của con đã hoàn toàn thay đổi. Con đã sợ sệt và nhút nhát hơn xưa rất nhiều, có lẽ bởi tại vì con đang ôm giữ trong mình một vật gì đó quí báu, thiêng liêng, mà nếu bất cẩn, con có thể đánh rơi nó

Có lẽ nghệ thuật nó là như vậy, luôn mong manh, dễ vỡ. Bởi vậy con hứa sẽ chăm sóc gìn giữ nó một cách cẩn thận, con sẽ vuốt ve, âu yếm, nuông chiều, ôm ấp…những gì mà hai thầy đã gắng sức dạy bảo cho con

Xin được cảm tạ hai thầy và con sẽ phát huy những gì mà mình học được lên đến đỉnh điểm. Con muốn một ngày nào đó chỉ trong giấc mơ thôi, nhưng con sẽ chạm đến độ sâu cần thiết của một thứ được gọi là Nghệ Thuật.

Để không làm xấu hổ hai vị thầy vĩ đại của mình, thì chỉ xét riêng trong lĩnh vực thơ tình, nếu như thầy Shakespeare tự hào vì có 154 bài sonet, thầy Byron tự hào vì có Don Juan, thì học trò Phan Ngọc Quốc cũng tự hào vì có tập thơ Kẻ Si Tình

Thông qua tác phẩm này thì con muốn cho mọi người thấy lại một Shakespeare ngọt ngào quyến rũ, một Byron sống chỉ để mà yêu, và yêu để rồi được sống.